Em đứng trước cửa nhà tôi nhiều hơn, một vài lần tôi đưa em đi ăn, một vài lần tôi nói bận để em lặng lẽ về. Một vài lần tôi có quá nhiều việc nên ghét sự nheo nhéo đau đầu của em, một vài lần tôi nhớ giọng em khi thế giới trong tôi như sợi giây chão căng ra đầy những tẻ nhạt. Tôi không hỏi em là ai, không hỏi em từ đâu đến, cũng không hỏi sao hôm đó em đứng lặng trước cửa nhà tôi, càng không bao giờ hỏi giọt nước nhỏ từ mặt em lăn xuống và chôn mình vào dòng lênh láng đục ngầu kia rốt cuộc là thứ gì. Em không tự trả lời, không hỏi lại tôi, chỉ giải thích hôm đó nước ngập quá cao, em không đủ sức ngăn dòng cản của nước để dắt xe đạp về nhà nên tự chọn một mái hiên ngồi nghỉ. Em lặng một lúc, nhìn bâng quơ rồi nói :
- Và em đã gặp anh!
Lại một ngày mưa khác, em chờ tôi trước cửa nhà. Tôi đi làm về giữa trời mưa bay rơm rớm mắt, tôi nhìn thấy dưới tà áo mưa lấp phất trong gió một cặp tình nhân trên chiếc SH sáng loáng thấp thoáng khuôn mặt cô bạn gái cũ. Thất vọng, buồn phiền, tôi nổi cáu, tôi bảo em về, đừng đến làm phiền tôi nữa, tôi mệt mỏi lắm rồi. Em chững lại trước thái độ của tôi, nhẹ nhàng như hôm đầu tôi gặp. Em khẽ hỏi: “Tại sao?”. Tôi gắt gỏng nói là tôi thấy em quá đỗi phiền phức. Rồi em nói…
- Em yêu anh!
Tôi gạt phắt đi, tôi hỏi tại sao, em nói em không thể lí giải, em không biết. Có thể vì tôi dịu dàng đưa em chiếc ô, có thể vì tôi trả lời câu hỏi “nhảm nhí” của em hoặc có thể là vì tôi đơn thuần nghe em “lảm nhảm”. Nhưng có quan trọng đâu, yêu chỉ là yêu thôi.
Tôi nói em đang tự huyễn hoặc mình về tôi, rằng em thật nhố nhăng, rằng những thứ nhảm nhí đó không làm nên tình yêu, rằng em chỉ là một con bé với những mộng tưởng om xòm, một bé xì tin 9x bị ám ảnh bởi tình yêu sét đánh và chẳng có lý do gì - để không - vì - lí - do - gì mà yêu một người.
Em vẫn nhẹ nhàng hỏi, giọng chìm bẵng đi trong rừng âm thanh gắt gỏng, đùng đoàng của tôi, như giọt nước trên mặt em tan hư vô trong dòng ngập ngụa:
- Anh có tình cảm với em không?
Tôi im lặng. Có thể tôi có, có thể tôi vô tâm hoặc giả nếu được biện minh, tôi chỉ muốn nói rằng tôi đã quá mệt mỏi và thiếu tin tưởng vào tình yêu, nhất là với một cô nhóc choai choai, không xuất xứ, không gắn bó thời gian, không ràng buộc. Những người yêu cũ của tôi chín chắn, có qui tắc, nghiêm túc và quen với tôi một thời gian lâu dài trước khi nói lời yêu kì diệu. Nhưng rồi cũng vì lí do này, lý do khác lại chia tay huống hồ em chỉ là một con bé không suy nghĩ, đến đi thất thường như những con mèo không kìm kẹp, như những cơn mưa không qui tắc thoắt đổ, thoắt tạnh để lại trời oi.
Nhưng… sao tôi lại không thể nói được cái từ “không” vỏn vẹn năm kí tự.
Tôi im lặng.
Em chờ đợi.
Tôi im lăng ….
Em chờ đợi
….
Và em nói:
- Anh sẽ cho em đĩa phim “ 5cm 1 giây” chứ? Khi đó em sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh!
Tôi thấy thế giới yên ắng hơn. Em cầm chiếc đĩa ra về. Hôm đó trời mưa. Mưa rồi lại tạnh, đường khô, lá khô, những mái nhà khô như mưa chưa từng xuất hiện trên sa mạc. Đột nhiên tôi thấy…
Thế giới quanh tôi bớt ồn ã một cách khó chịu… nó… hoàn toàn yên lặng…
1 ngày trôi, 2 ngày trôi em không tìm đến.
1 tuần trôi, 2 tuần trôi, em không đến.
Rồi 1 tháng,
Rồi vào đông, mùa khô, mưa ngừng rơi. Tôi thôi không đếm thời gian nhưng không thể quen được với sự im lặng vốn có trong cuộc đời mình.
Mưa ngừng rơi không có nghĩa là mưa không rơi. Sa mạc khô cằn mãi không có nghĩa là sa mạc mãi mãi khô cằn.
..........................................
Vào một ngày mưa, tôi không kìm được nỗi nhớ để tìm đến nhà anh. Tôi 17 tuổi, đắm chìm trong những cảm xúc được khuếch đại của tuổi dậy thì. Những nỗi đau, những ước vọng, ảo tưởng rỗng nát phềnh tướng lên. Nhưng tình cảm tôi dành cho anh thì không như vậy. Chả có lý do gì để một con bé mới lớn không thể yêu thật lòng, và chả có lý do gì bắt tình yêu là thứ bất qui tắc thành một khuôn mẫu trả lời cho câu hỏi “tại sao” ?
Tôi chờ anh trong khi cơn mưa nhuộm người tôi ướt sũng. Nước chảy lênh láng thành từng giọt trên gò má và khi thấy anh… nước mắt tôi cũng nhẹ chảy trộn với nước mưa.
Anh ngạc nhiên, nhẹ đỗ xe bước xuống . Anh đưa bàn tay sũng nước lau khuôn mặt ướt nhẹp của tôi, rồi cúi xuống nhìn thẳng vào mắt tôi, anh hỏi câu hỏi đầu tiên!