Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tải Trình Duyệt Mobile
[Uc Browser 9.3 Max Tốc Độ]
Thông Báo Toàn Trang:
[Thông Báo] Sau một thời gian bận nhiều công việc Từ nay wap sẽ được cập nhật mới mỗi ngày mong các bạn luôn ủng hộ wap!
Top Game Hót Miễn Phí

Truyện - Oan Hồn Người Vợ Trẻ

- Đăng lúc: 08:05 - 29/11/2013
- Lượt xem: 2340

chạy đi tìm Diệu Hương. Đến chiều hôm đó thì người ta chỉ tìm thấy một đôi guốc của Hương nằm bờ sông gần nhà. Ai cũng nghĩ là Diệu Hương đã bị chết đuối, nên ra sức tìm khắp đoạn sông gần đó. Tuy nhiên tìm cả buổi vẫn chẳng có kết quả. Thiện được cấp cứu đã tỉnh, nhưng trong trạng thái như người mất hồn... Đến giữa trưa ngày hôm sau thì bên nhà bà Phấn có người qua báo tin là người ta đã tìm thấy xác của Diệu Hương nằm chết ở gốc cây cổ thụ, cạnh miếu cổ, nơi Thiện đã tìm được chiếc khăn tay bữa trước! Đang kiệt sức, nhưng vừa nghe điều đó Thiện đã bật dậy đòi đi. Khi sang tới chỗ, Thiện đã bật khóc khi thấy xác vợ được mang về nằm ở nhà mà sắc diện vẫn còn nguyên như khi sống. Bà Phấn vừa khóc vừa kể lại: - Má đang ngủ thì nghe có tiếng gọi và khóc ở ngoài, má ra mở cửa thì chỉ thấy một cái bóng vụt chạy nhanh. Nhìn cái bóng đó tự dưng má nghĩ tới con Diệu Hương! Má chạy theo và cuối cùng tới chỗ miếu cô hồn, và... đã thấy xác nó nằm ở đó. Bà khóc hết nước mắt, trong lúc Thiện thẫn thờ, anh lẩm bẩm: - Người ta đã hại em rồi. Bà Phấn nghe loáng thoáng không rõ nên hỏi lại: - Ai hại ai? Thiện không đáp, anh lặng im bước ra ngoài rồi âm thầm đi về hướng miếu cô hồn. Có điều gì uẩn khúc khiến cho Thiện nghĩ anh có thể tìm ra ở đây... Đang lúc còn đang nhìn ngắm, chợt Thiện giật mình khi phát hiện trên vách phía trong tòa miếu cô hồn có hai dòng chữ viết bằng thứ máu đỏ mà lâu ngày đã trở thành màu nâu sẫm. Vừa thấy dòng chữ Thiện đã tái mặt, bởi nó giống y như hai câu thơ trên vách đá ở thác Dambri: "Một thuở yêu người, ngàn năm không hết nhớ, Nửa tuần trăng mật, suốt kiếp khó phôi pha..." - Yến Vỹ! Thiện chết điếng. Như vậy mà anh đã không thoát được nàng ấy. Vậy mà khi đè chết ông lão hôm có, chính ông lão cho biết là anh đã thoát được sự báo oán, bởi chính ông đã hy sinh để cứu mạng cho anh, sao bây giờ vẫn còn cuộc tầm thù này? - Tại sao giữa chốn quê này và Dambri xa xôi lại có sự trùng hợp ngẫu nhiên này? Không lẽ nơi này là quê hương của Yến Vỹ mà ngôi miếu này là để thờ nàng? Đầu óc Thiện càng lúc càng thêm hoang mang. Anh đứng tần ngần đọc đi đọc lại hai câu thơ mà không để ý có người đang quan sát mình rất lâu, đến khi người đó cất tiếng hỏi: - Cậu tìm gì ở đó vậy? Ngẩng lên thấy một bà cụ, Thiện vội nói: - Thưa bà, cháu thấy lạ vì trong miếu có mấy câu thơ... Bà già hình như am hiểu về ngôi miếu hoang: - Chuyện chỉ liên quan tới người ta, cậu việc gì phải tò mò... Câu nói đó làm cho Thiện càng tò ngò thêm: - Bà nói liên quan tới ai? - Tại sao cậu muốn biết? - Dạ, xin bà cho biết, cháu muốn... Bà già vừa quay bước vừa nói: - Lâu rồi ta không nói với ai chuyện này, nhưng mấy hôm nay ta cảm thấy trong người gần như không còn sức nữa, ta hiểu rằng cũng nên nói cho ai đó biết chuyện của ngôi miếu này, kẻo rồi chẳng còn ai biết mà kể... Thiện bước theo, anh năn nỉ: - Bà kể cho cháu nghe đi, cháu cần biết... Ra dấu cho Thiện theo mình về một ngôi nhà ngói cũ gần đó, khi về đến nơi bà mới nói tiếp: - Cậu là người đầu tiên nghe tôi nói chuyện này, cậu vào nhà đi. Thiện ngoan ngoãn bước theo vào. Vào bên trong rồi anh chưa kịp hỏi gì thì đã nghe bà già lên tiếng: - Cậu là người xứ nào tới? - Dạ... cháu ở xã bên kia sông, cháu tới đây để làm rể nhà Hai Phấn. Vừa nghe nói bà già đã trố mắt: - Nhà có đứa con gái vừa mới chết? - Dạ. - Chết bởi dính tới nhà họ Đoàn? Thiện hốt hoảng: - Bà biết chuyện đó? Không nhìn thiện, bà lão đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng trầm buồn: - Chuyện này tưởng đã trôi qua rồi, sao bây giờ lại tái diễn nữa, oan oan tương báo đây mà... Thiện cố ý lắng nghe, nhưng bà già ngừng nói khá lâu rồi mới tiếp: - Tưởng nhà họ Đoàn đó bỏ đi thì hết chuyện, nào ngờ khi cái miếu âm hồn còn đó thì vẫn còn chuyện oán thù... - Nhà họ Đoàn ở xứ này sao? Chỉ tay ra phía ngôi miếu âm hồn, bà nói: - Chính chỗ cây đa cổ thụ đó ngày xưa là cổng nhà của họ. Chính ngôi miếu đó là nguyên nhân khiến họ bỏ nhà đi biệt cho đến nay không nghe tin tức gì! - Ai bỏ đi vậy bà? - Thì nhà họ Đoàn! Trước kia, khoảng hơn hai mươi năm họ là một bá hộ trong vùng này, có ngôi nhà lớn nhất làng, ngoài ra nghe nói còn vài ngôi nhà nghỉ mát ở những nơi xa xôi nữa... bởi ông chủ họ Đoàn là người làm nghề khai thác gỗ rừng ở vùng cao nguyên, giàu có lớn lắm! Thiện thêm tò mò: - Giữa chuyện bỏ xứ ra đi của họ Đoàn đó có liên quan gì tới ngôi miếu âm hồn đó vậy bà? - Có chứ. Cái miếu đó là do chính họ Đoàn lập nên trước khi trốn đi! Rồi không đợi Thiện hỏi, bà nói tiếp: - Họ lập miếu vì bị oan hồn phá dữ quá! Nghe nói họ gây tội ác gì đó với một cô trinh nữ ở đâu đó trên miệt rừng,

Trang: << 156789...16 >>
Đến trang:
Cùng thể loại
» Truyện - Oan Hồn Người Vợ Trẻ
» Hồn Ma Hiện Lên Từ Đáy Biển
» Vụ Giết Người Ghê Rợn Nhất
» Tiếng Cười Trong Đêm Khuya
» Ðứng Bên Ngoài Nhà Xác
» Con Ma Trong Hồ Tắm
» Chiếc Ghế Đa Tình
12»
Đám mây từ khóa
oan hon nguoi vo tre, tải Truyen kinh di Truyện - Oan Hồn Người Vợ Trẻ cho điện thoại miễn phí,share Truyện - Oan Hồn Người Vợ Trẻ,wap Truyện - Oan Hồn Người Vợ Trẻ